Phàm làm người, khó có ai chưa nắm mà buông. Nhưng không phải thế mà ta học nắm lấy nó rồi buông bỏ, việc đó tạo thành một vòng luẩn quẩn của đời người.

Mọi cái không thể tự nhiên, phải cần đến bàn tay và khối óc của con người. Buông cũng thế, nó cần có ý thức. Mà “lượng” ý thức này cũng như mạt gỗ, nhỏ vừa đủ để nhẹ nhàng. Còn nếu quyết tâm buông, lúc đó ta lại vướng nó vào lòng, càng đục khoét thêm những gì ta muốn buông bỏ. Buông bỏ là nhận lại. Và khi buông, ta nắm được cái vô cùng quý giá, đó là sự nhẹ nhàng.

Nếu con người không có tình yêu, sẽ không có sự bao dung và tha thứ. Và buông lúc này chỉ là sự bất lực. Buông khi ta quá sức, hoặc giả không đạt được nó nên buông tay cũng là điều chẳng nên làm. Hãy nhớ, vốn dĩ ta chẳng có gì cả, không nên mộng tưởng quá nhiều thứ: của cải, vật chất, tiền tài. Và ngay cả tinh thần rồi nó sẽ mất đi, việc gì phải lao đao lận đận đuổi bắt những thứ hư không như thế.

Ai chịu quan sát, sẽ thấy rằng bài học này có từ dòng sông, từ con nước chảy xuôi dòng. Cứ thế, như nước chảy. Cứ sống như sông rồi sẽ qua những ngày tháng rất nhẹ nhàng, êm ái. Thường con người sẽ có hai khía cạnh nổi trội, hoặc là tạo nên yêu thương cho nhau hoặc là tạo nên sự thù ghét. Cũng có thể có cả hai trong một, yêu thương và thù ghét. Vì điều ấy, nó nằm giữa lằn ranh giới rất mỏng mảnh, sợi dây suy nghĩ chỉ lệch hướng, hành động con người chỉ cần xê dịch là mọi thứ trở nên hỗn độn.

Buông là được an nhiên. Buông không phải là điều ghê gớm, nó chẳng phải là tượng đài, chẳng phải là cõi Niết-bàn hay một cái gì đó cao sang. Nó rất giản đơn mà ai cũng có thể làm được. Bạn hãy buông một lần rồi sẽ thấy, khi ta buông tức là ta nắm được, cái sự vô cùng lớn lao nhưng lại nhỏ bé, nó cứu ta thoát khỏi những nhọc nhằn. Ví như sáng hôm nay, tôi đi qua chiếc cầu, lúc đó gặp gió lớn, chiếc khăn choàng cổ chẳng may bị gió cuốn xuống sông và trôi theo dòng nước. Chẳng cần vội vàng chạy vớt nó, chẳng cần phải luyến tiếc mặc dù mình phải bỏ tiền mới mua được chiếc khăn. Cứ xem cái cầu là “khúc đời” thì chiếc khăn là thứ chẳng còn duyên với ta nữa, ta phải trả, khi đi qua cầu gặp gió, thế thôi.

Ví như ngày mai có ai đó làm ta tổn thương, làm ta thù ghét… ta đừng vội vàng, hãy suy nghĩ đến điều này: không ai muốn mình bị người khác ghét bỏ cả, tất cả mọi người ai cũng muốn mình được yêu thương…

Trên đời này có vô khối điều khiến ta tiếc nuối. Không phải dửng dưng mà trong đầu ta tồn tại điều đó, nó được xây đắp, nhìn thấy, lượm lặt… trong một thời gian dài. Ta cố dành dụm những cái chẳng bao giờ là của ta mà đánh mất cái của ta đó là buông bỏ.

Đừng luyến tiếc, nó sẽ mất. Ngay chính bản thân mình, khối vật chất giữ lấy vô cùng những thứ có trong cuộc đời ta cũng chẳng giữ nổi. Một khi, chẳng nắm tay lại được thì mọi thứ sẽ trôi đi. Và con tim ngừng đập chính là lúc cánh cửa được mở ra thật nhẹ nhàng, mọi thứ ắt hẳn sẽ trôi đi. Đến phút chót điều này thật dễ hiểu, buông để sống nhẹ nhàng.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *